Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Sự đố kỵ

Hôm nay tôi bỗng nhớ lại một câu chuyện tôi đọc được hồi còn học trung cấp dưới TP Hồ Chí Minh. Câu chuyện rất ngắn gợi về lòng đố kỵ của con người, đó là một tính xấu mà theo tôi, chúng ta nên suy xét một cách cẩn thận để tránh mắc phải.

Hai câu chuyện nhỏ về lòng đố kỵ

Phương là một cô gái trẻ trung, xinh xắn, tốt nghiệp đại học Thương Mại, cô xin về một Cty kinh doanh máy tính, làm ở Phòng kinh doanh tiếp thị.
Vì có chuyên môn khá, giỏi ngoại ngữ và năng động nên Phương ký được nhiều hợp đồng bán hàng với giá trị lớn, nhờ thế mà được thưởng nhiều.
Lẽ ra mọi người ở cùng phòng phải vui mừng vì Phương đã đem lại nhiều lợi nhuận cho cơ quan nhưng một số người lại sinh lòng đố kỵ trước mức thu nhập cao của Phương.
Thế là họ tìm cách nói xấu Phương, người thì bảo Phương là ngựa non háu đá, kẻ nói Phương dùng nhan sắc để mồi chài nên mới ký được nhiều hợp đồng bán hàng!
Không chịu được sự đố kỵ, Phương làm đơn xin nghỉ việc. Hai tuần sau, ông giám đốc đi công tác nước ngoài về, hay tin Phương nghỉ việc chỉ vì sự đố kỵ, ông đập bàn quát tháo làm cho cả phòng sợ xanh mặt.
Rồi ông đề nghị anh Thưởng – Bí thư chi đoàn đến nhà Phương để thuyết phục cô tiếp tục trở lại làm việc.
Anh Thưởng giải thích thẳng thắn và có lý ; rằng chi đoàn cũng sẽ rút kinh nghiệm trong việc này; rằng hiện tượng đố kỵ tuy không phổ biến nhưng cũng không hiếm ở nhiều cơ quan, ban ngành, nếu chúng ta không biết đấu tranh loại bỏ nó ra khỏi cuộc sống thì nó càng có điều kiện phát triển, làm cho người có tài nhất là lớp trẻ bị chán nản, bị kìm hãm.
Trước những lý lẽ thuyết phục của Bí thư chi đoàn, Phương đồng ý trở lại Cty làm việc. Sau đó Ban Giám đốc, chi đoàn đã có cuộc họp với Phòng tiếp thị về sự việc của Phương; khiển trách Trưởng, Phó phòng…
Anh Thức là người thông minh, có tài, lại có học vị tiến sĩ hẳn hoi, ấy thế nhưng chỉ làng nhàng ở chức vụ chuyên viên. Đã mấy lần cơ quan họp đưa anh lên phó ban nhưng ông trưởng ban luôn gạt đi vì lý do tuổi anh còn trẻ, mới ngoài 40 mà đi đứng rất khệnh khạng!
Người như thế chưa có chức có quyền mà đã khệnh khạng thì khi được lên phó ban hỏi còn coi ai ra gì? Nghe ông trưởng ban giải thích, ông thủ trưởng cơ quan dù rất mến cái tài của anh Thức nhưng cũng ngại cất nhắc anh.
Anh Thức biết ông trưởng ban không dám đưa mình lên phó ban vì ông sợ anh có tài hơn sẽ tranh mất chức trưởng ban của ông nhưng anh Thức cũng chẳng dám nói ra, lại sợ mọi người cho là ghen tức không được đề bạt nên đi nói xấu người ta.
Thế rồi anh Thức xin chuyển cơ quan, ở cơ quan mới, thủ trưởng của anh rất trọng người tài, ông còn chuyện trò tâm sự trực tiếp với anh Thức nên hiểu được cả cái bệnh khệnh khạng của anh.
Sau một thời gian thử thách, thấy anh Thức thật sự là một người giỏi, ông đưa anh lên vụ phó, rồi vụ trưởng và chuẩn bị đào tạo anh là người kế cận.
Một hôm thủ trưởng cũ của anh Thức gặp thủ trưởng mới của anh tại một hội nghị, biết được anh Thức đã lên vụ trưởng, liền hỏi:
Cái tay Thức ấy khệnh khạng thế mà anh cũng trọng dụng à?
À, tại chân anh ta có tật nên đi đứng nó mới thế! Chứ thật ra cậu ấy là người tốt, có năng lực. Vị thủ trưởng cũ hiểu được sự thật về sự đố kỵ thì chỉ còn biết thở dài luyến tiếc.
Nguồn câu chuyện: Việt Báo
Trên đây là hai câu chuyện ngắn về lòng đố kỵ của con người. Theo bạn Tuấn Ba ở địa chỉ email tuanba004@yahoo.com : “Theo cách hiểu thông thường, thì tính đố kỵ là tính thù ghét những ai có cái gì đó, điều gì đó hơn mình, được nhiều quyền lợi hơn mình. Thái độ đố kỵ là tỏ ra khó chịu khi thấy người khác được hơn mình. Trong lớp học thấy có người học giỏi hơn; trong cơ quan thấy có người vượt trội về năng lực chuyên môn; trong tranh luận, mạn đàm thấy có người tỏ ra thông hiểu nhiều lĩnh vực, thậm chí nghe người ta nói khúc chiết mạch lạc, mà cũng tỏ ra khó chịu(?)… Chính cái khó chịu, bực bội trong lòng ấy là nguồn cơn tiềm tàng của sự đố kỵ. Thường là trong công việc, cứ khi bắt đầu có chút quyền lợi thì cũng nẩy sinh thái độ hơn thua, đụng chạm quyền lợi với người này người khác. Nếu không phải là người có cái tâm trong sáng, thì lúc đó tâm đố kỵ sẽ xuất hiện. Sự nguy hiểm của tâm đố kỵ chính là ở chỗ ác tâm, nhiều khi mang lòng thù ghét, thậm chí nghĩ ra cách làm hại người có những cái hơn mình. Mà sự đời thường là mỗi khi yêu nhau, vun đắp cho nhau thì cuộc sống vô cùng êm ả, bình dị. Nhưng hễ khi bị người nào đó rắp tâm hãm hại mình bằng cách này hay cách khác, thì cuộc sống trôi qua một cách nặng nề, bức xúc, có khi chẳng khác gì địa ngục.”
Như vậy, có thể thấy rằng tính đố kỵ đã ảnh hưởng không nhỏ tới người mang nó trong tâm trí. Nó có thể làm hủy hoại bản tính tốt đẹp của một con người. Và, quan trọng hơn, người mang tính đố kỵ sẽ tự hủy hoại bản thân mình vì lúc nào cũng mang nặng lòng ghen ghét với người khác.
Trở lại câu chuyện mà tôi đã đọc thời học trung cấp, xin được tóm tắt ngắn ngọn câu chuyện như sau: “Có một bức tranh vẽ một góc của một khu rừng. Trong tranh chỉ vẽ 3 loại cây, 2 loại cây bụi gai và một cây thân gỗ. Cây thân gỗ thì vươn cao, đón ánh nắng tươi đẹp của mặt trời, còn hai loại cây bụi gai thì sống chen chúc nhau, cây này có ý vượt qua cây kia. Chúng mải chen chúc nhau nên không để ý rằng cây thân gỗ đã vượt quá mình quá xa và hưởng hết ánh nắng của mặt trời rồi”.
Xin lỗi vì tóm tắt không được hay lắm. Tuy nhiên theo các bạn, bài học từ câu chuyện bức tranh khu rừng này là gì?
Hãy thử dành 1 phút suy nghĩ.
Bạn biết đấy, người có lòng đố kỵ thường chỉ nhìn thấy, ganh ghét những cái hơn của những người chỉ hơn mình một chút mà không thấy sự vĩ đại của những người hơn tầm mình cả trượng. Và thay vì phấn đấu để đạt tới mức vĩ đại thì họ lại chỉ chú tâm vào những hành động nhằm làm phá hoại người chỉ hơn mình một chút. Cho nên, họ sẽ mãi không bao giờ thấy ánh mặt trời.


Nguồn bài viết: dethanhcong.com
Tác giả: Thành Trung 

Một thông điệp ý nghĩa về tiền bạc



Hôm nay check mail thấy có người gửi cho mình một đường link khá thú vị, mình đã click vào và đọc được những câu rất ý nghĩa về tiền bạc. Thiết nghĩ nó cũng sẽ rất có ý nghĩa với các bạn. Vì vậy, mình quyết định đăng lại thông điệp tại đây. Mong các bạn cùng suy ngẫm.
Slider tự chạy sau khi bạn bấm nút play. Hãy đọc và suy ngẫm – tôi nghĩ các bạn sẽ học được cách sống chậm.
Và cuối cùng, mong bạn chia sẻ suy nghĩ của mình tại đây với mọi người.
Nguồn: Dethanhcong.com

Tác giả: Thành Trung


Tác giả: Thành Trung 

BÀI ĐĂNG KHÁC